Phố cổ Hội An ai cũng phải lòng từ cái nhìn đầu tiên

1

Nếu như mà có ai đó nói là phố cổ Hội An thường quá chỉ có xe đạp và Tây và Hội An chật chội, cũ rich…. Thì chắc hẳn họ chỉ là những người lữ khách chợt đến và chợt đi, chưa từng một lần sống với cổ thị.

Dù đã qua bao thăng trầm của thời gian, Hội An dường như luôn mang đến một chút gì đó hoài niệm. Những căn nhà cổ kính và ngõ nhỏ quanh co, đèn lồng thì đủ sắc… tất cả đã quện thành một thành phố đầy thi vị. Nếu như muốn hiểu vì sao nơi này có thể gieo vào lòng du khách biết bao nhớ thương đến vậy có lẽ bạn phải đi vé máy bay giá rẻ và ngắm nhìn thành phố chậm hơn.

Bình minh ở phố cổ Hội An

Nếu như bạn muốn thấy thế nào là Hội An đơn giản mà mộc mạc thì hãy thức dậy trước ánh bình minh. Khi ấy thì thành phố thật là tĩnh lặng, thời gian dường như là ngừng trôi và không gian như là đúc lại. Len lỏi vào trong từng góc phố, hàng rêu bám tường vẫn còn đẫm hơi sương. Thấp thoáng trên đường, có vài bóng người đang tận thưởng bầu không khí trong lành và mát mẻ. Ngoài sông vẫn còn lác đác người tiếp tục hành trình mưu sinh.

Thỉnh thoảng thì vẫn có vài du khách đi dạo xung quanh với chiếc máy ảnh để bắt lại những khoảnh khắp đẹp. Ở một góc phố và một số quán bắt đầu bày hàng khi mà những tia nắng đầy tiên rọi xuống mái nhà và đi xuyên qua những bức tường cũ kỹ đã làm bừng lên sắc hồng từ những bông hoa giấy và một ngày của người dân ở cổ thị chính thức bắt đầu.

Khoảng 6h sáng, phố bắt đầu tấp nập hơn với gánh hàng rong và xe đạp. Vài người dân dậy sớm tập thể dục, đi chợ và đọc báo. Những nữ sinh thướt tha tà áo trắng đến trường. Trong nắng sớm, Hội An trong trẻo và bình yên tựa những bức tranh của họa sĩ Bùi Xuân Phái.

Bầu không khí ở  nơi đây dần thay đổi khi mà du khách thức giấc. Hội An trong cái tĩnh lặng dần trở về với đúng hình dảnh của một khu du lịch với hàng quán và những bước chân. Vừa ngồi nhâm nhi ly cà phê vừa ngồi cắn miếng bánh mì giòn rụm là cách mà người Hội An đón ngày mới.

Càng về trưa thì nắng càng vàng như là ướp mật. Thành phố như được khoác lên mình vẻ óng ả và đặc trưng của miền Trung. Dòng sông Hoài uốn lượn và khoe vẻ lấp lánh bạc. Trong khi đó thì Hội An vào ngày mưa mang lại vẻ huyền ảo và quyến rũ đến lạ thường. Khi ấy, thành phố bớt vẻ hội hè.

Dòng người không còn tấp nập. Khắp không gian chỉ còn tiếng mưa. Hội An trong mưa dường như đẹp hơn, lạ lùng và buồn khó tả. Nhưng mưa cũng không thể ngăn bước chân du khách. Bởi vậy, có lúc, cả khu phố ngập tràn những chiếc ô đầy màu sắc.

Hội An là một thành phố khác biệt

Kể về Hội An có người từng nói rằng nơi này là độc nhất. Nơi đây không có sự pha tạp, thành phố nguyên vẹn với những căn nhà cửa gỗ và mái ngói rêu phong, giàn hoa giấy thì đỏ và đèn lồng, hoa đăng. Hội An là phố nhưng cũng rất bình lặng.

Ghé thăm Hội An với vé máy bay đi đà nẵng để chiêm ngưỡng cảnh đẹp của phố cổ khám phá những điều lý thú ở thành phố được coi là đáng sống nhất ỏ Việt Nam.

Ở tại đây, dòng chảy vô tình của thời gian như chẳng thể vùi lấp được cái không khí cổ xưa ở nơi đây của vài trăm năm trước. Ở Hội An người ta dường như là sống chậm. Sự dung dị của phố cổ khiến cho người ta phải say đắm và đi về quên lỗi. chính vì thế mà chẳng ít người mới một lần đến đây đã phải lòng rồi.

Réhahn, một trong những nhiếp ảnh gia hàng đầu thế giới, cho biết anh quyết định bán nhà bên Pháp và đưa cả gia đình về Hội An sinh sống sau chuyến đi vào năm 2007. “Cả ngày, tôi có thể tận hưởng sự tĩnh lặng của Hội An, ngắm những cơn gió nhẹ lay cánh hoa trong đầm sen trước nhà. Xung quanh vang vọng tiếng nước chảy khi hàng xóm tưới rau”, anh chia sẻ.

Sau nhiều năm chu du hơn 30 quốc gia ở trên thế giới thì anh rất hạnh phúc khi mà chuyển đến thành phố ven sông này. Réhahn cho hay mỗi khi ra khỏi nhà, hàng xóm lại mỉm cười và chào hỏi. Việt Nam cho nhiếp ảnh gia người Pháp tìm thấy tự do và hạnh phúc nhiều hơn bất kỳ đâu anh từng đến.

“Hội An ưu ái cho tôi chính xác những gì một người nghệ sĩ cần. Ở đây, người ta không quá hối hả, nhịp sống không quá tấp nập và không có nhiều điều khiến tôi mất tập trung”, anh nói. Trong khi đó, về mặt nhiếp ảnh, Réhahn ví thành phố như một studio ngoài trời. “Những bức tường màu vàng, phong cách sống truyền thống và con người thân thiện… đây thực sự là thiên đường dành cho nhiếp ảnh gia”, người đàn ông này nhấn mạnh.

Người Hội An bình dị

Ở đâu cũng vậy, con người chính là phần hồn của vùng đất. Dù không lịch thiệp như là người miền Bắc và cũng chẳng hào sảng như là người miền Nam, nhưng người dân miền Trung hết mực chân thành và tử tế. Những tiếng nói, cười và tiếng chào nhau nhẹ nhàng, từ tốn trong khung cảnh phố cổ thoáng rêu phong đã minh chứng cho tất cả.

Người Hội An rất là chất phác và thân thiện, họ lại còn rất hiếu khác. Những ai đến đây họ cũng tiếp đón rất nồng hậu. Nếu may mắn hơn bạn có thể được họ mời đến nhà dùng cơm. Món ăn tiếp khách chỉ đơn sơ nhưng đôi khi ngon đến lạ. Càng tiếp xúc thì bạn càng nhận ra người Hội An đang yêu vô cùng. Họ cũng chẳng tiếc cho du khách lời khuyên: “Anh đừng mua nhiều thế. Mua nhiêu đây là đủ rồi” hoặc “Đồ của tiệm bên kia mới hơn tiệm của tôi. Hay anh thử sang đó xem”.

Và cứ như vậy, những đêm trăng sáng nghe điệu hò trên sông Hoài; những buổi ban trưa lang thang từng ngõ nhỏ rồi dừng chân bên đường ăn bát tào phớ thơm mát; buổi chiều chập choạng ngồi bên sông, cảm nhận thời gian an nhiên buông nhẹ trên mí mắt… người Hội An đưa cổ thị găm sâu vào lòng các vị khách thập phương, để họ nhớ, họ thương và tìm về nơi đây với ước mong tìm lại hơi ấm và cảm nhận tâm hồn của chính mình.

Ai nợ Hội An một lời hẹn?

Trong tim của nhiều người thì Hội An là một thành phố bước ra từ miền cổ tích. Có biết bao nhiêu cô gái từng tự nhủ với lòng rằng có một ngày nào đó sẽ đưa người thương của mình đến nơi đây cùng nhau ngồi trên thuyền gỗ nhỏ và lặng lẽ trôi trên sông, thả hoa đăng và ngắm trăng soi dưới đáy nước.

Đi du lịch đến đây thì phải có quà về cho gia đình rồi hãy xem thêm cách mua thêm hành lý ký gửi để biết thêm nhiều thông tin hữu ích nhé.

Dưới màn đêm, Hội An đậm sắc phồn hoa. Bên bờ, người qua kẻ lại, lễ hội dập dìu. Câu đối treo cao chờ người đến giải. Đèn lồng rực rỡ soi sáng khắp chốn. Nhà thơ Nguyễn Ngọc từng viết về Hội An: “Đêm phố cổ… đèn lồng rực rỡ, Khách thập phương… bỡ ngỡ người qua. Có cô má thắm, gót ngà Tần ngần đứng ngắm phố xa, đèn lồng”.

Đối với một số người thì Hội An chính là tuổi trẻ. Khi mà thanh xuân còn đang tràn đầy thì họ hào hứng nhìn ngắm khắp nơi, ăn những đặc sản ngon nhất và tề tựu tỏng những cuộc vui đầy ắp tiếng cười. Nhưng Hội An cũng là tuổi già, khi mà người ta lặng lẽ ngồi trên bậc thềm và tìm bạn để đối ẩm và chơi cờ. Từ lứa đôi đến những kẻ độc hành, ai cũng có thể đến nơi này. Và dù bạn là ai.

Phố cổ Hội An ai cũng phải lòng từ cái nhìn đầu tiên
4.5 (90%) 6 votes